CHƯƠNG 8.mp3

<aside> <img src="/icons/home_blue.svg" alt="/icons/home_blue.svg" width="40px" />

MỤC LỤC

PHẦN I – NHÌN RA VẤN ĐỀ

Chương 1 – Bản chất của business

Chương 2 – Vì sao người giỏi HOW vẫn khó chạm khách hàng lạnh?

Chương 3 – Cơ chế tâm lý của khách hàng lạnh


PHẦN II – HỆ TƯ DUY DẪN DẮT THỊ TRƯỜNG

Chương 4 – Storytelling như một công cụ chuyển đổi nhận thức

Chương 5 – Khái niệm hóa – Hình ảnh hóa – Trạng thái hóa

Chương 6 – Big WHY – Small HOW


PHẦN III – ỨNG DỤNG VÀO HỆ THỐNG KINH DOANH TRI THỨC

Chương 7 – Hệ thống content chuyển đổi khách hàng lạnh

Chương 8 – Ứng dụng toàn bộ hệ tư duy vào chương trình đào tạo

Chương 9 – Hệ thống thực thi 30 ngày


PHẦN BONUS

Người dạy vs Người điều phối

Ma trận Story – Why – How

Ngân hàng câu chuyện

Flow Zoom đào tạo 90 phút

</aside>

8.1. Mục tiêu của chương này

Đến đây, anh chị đã có trong tay một bộ khung rất mạnh. Anh chị đã nhìn ra rằng business không chỉ có delivery, mà còn có attraction và conversion. Anh chị đã hiểu vì sao người giỏi HOW vẫn có thể khó chạm tới khách hàng lạnh. Anh chị đã đi qua cơ chế tâm lý của người nghe, hiểu vai trò của storytelling, hiểu khái niệm hóa, hình ảnh hóa, trạng thái hóa, hiểu Big WHY – Small HOW, và hiểu rằng content không thể chỉ là nơi phát kiến thức, mà phải là nơi dẫn dắt nhận thức.

Nhưng nếu tất cả chỉ dừng lại ở content và marketing thì vẫn chưa đủ.

Bởi vì rồi sẽ đến một thời điểm rất quan trọng: khách hàng bước vào chương trình đào tạo của anh chị. Và khi đó, toàn bộ câu hỏi lại đổi sang một tầng khác. Lúc này, vấn đề không còn là làm sao để họ dừng lại, làm sao để họ hiểu, làm sao để họ quan tâm. Vấn đề lúc này là: làm sao để chương trình không chỉ hay, mà thật sự giúp học viên đi từ biết sang làm được, từ nghe hiểu sang chuyển hóa, từ học xong thấy thích sang học xong tạo ra kết quả thật.

Đây là chỗ mà rất nhiều người dạy giỏi vẫn chưa đi đủ sâu. Họ có thể làm content tốt hơn, nói hay hơn, kể chuyện tốt hơn, mở nhận thức tốt hơn. Nhưng khi học viên vào rồi, chương trình vẫn được thiết kế theo logic cũ. Và nếu logic cũ vẫn còn, thì người học rất dễ lại quay về một kịch bản quen thuộc: học rất nhiều, hiểu khá nhiều, nhưng làm chưa đủ sâu, chưa đủ đều, chưa đủ đến nơi đến chốn.

Mục tiêu của chương này là giúp anh chị tái định nghĩa chương trình đào tạo như một hành trình chuyển hóa, chứ không phải một thư viện kiến thức. Giúp anh chị thiết kế chương trình theo logic của người học, thay vì chỉ theo logic của người dạy. Giúp anh chị áp dụng storytelling, WHY, HOW, điều phối và thực hành vào từng phần của chương trình. Giúp anh chị tránh những lỗi rất phổ biến khiến khóa học đầy kiến thức nhưng học viên không tạo ra kết quả. Và cuối cùng, giúp anh chị xây một cấu trúc đào tạo khiến người mới không bị ngợp nhưng vẫn đi tới năng lực thật.

Nếu ở các chương trước, chúng ta đang học cách dẫn khách hàng lạnh bước vào cánh cửa, thì ở chương này, chúng ta học cách làm cho người đã bước vào thật sự đi được con đường bên trong.

8.2. Định nghĩa lại “chương trình đào tạo”

Sai lầm rất phổ biến của người giỏi chuyên môn là nhìn một khóa học như nơi để sắp xếp kiến thức, chia module, rồi dạy lần lượt từ A đến Z. Cách làm này không sai về mặt tổ chức. Thậm chí nó còn tạo cảm giác rất chỉnh chu. Khóa học có đầy đủ nội dung, có thứ tự, có phần nền, có phần công cụ, có phần kỹ thuật, có phần nâng cao. Nhìn vào rất có tâm, rất kỹ, rất nhiều giá trị.

Nhưng một chương trình đầy đủ chưa chắc đã là một chương trình hiệu quả.

Đây là điểm phải hiểu rất rõ. Chương trình đào tạo không chỉ là một hệ thống bài học. Nó phải là một hệ thống chuyển hóa.

Nói cách khác, một chương trình đào tạo đúng nghĩa phải làm được ba việc cùng lúc.

Việc thứ nhất là chuyển hóa nhận thức. Người học phải hiểu đúng vấn đề, đúng bản chất, đúng mục tiêu. Họ không thể học tốt nếu ngay từ đầu họ đang hiểu sai gốc rễ của điều mình cần học. Một người học tạo ảnh bằng AI mà chỉ nghĩ đây là học công cụ, chứ chưa thấy đây là học cách làm chủ điểm chạm hình ảnh trong kinh doanh, thì họ sẽ tiếp cận hoàn toàn khác một người đã hiểu đúng bản chất.

Việc thứ hai là chuyển hóa trạng thái. Người học phải đi từ sợ sang dám, từ mơ hồ sang rõ, từ trì hoãn sang muốn làm, từ tự ti sang bắt đầu tin rằng mình làm được. Đây là lớp rất nhiều người dạy bỏ qua. Họ tưởng rằng chỉ cần dạy đủ kỹ thuật là người học sẽ tự thay đổi trạng thái. Nhưng không phải lúc nào cũng vậy. Rất nhiều người biết rồi mà vẫn không làm, hiểu rồi mà vẫn co lại, nghe rồi mà vẫn ngại bắt đầu. Đó là vì trạng thái bên trong chưa đổi.

Việc thứ ba là chuyển hóa năng lực. Người học phải đi từ không biết làm, sang làm được bước đầu, rồi làm đúng hơn, rồi làm tốt hơn, rồi tạo ra kết quả thật. Nếu chương trình chỉ dừng ở nhận thức và cảm hứng mà không đi tới năng lực, thì khóa học vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ của nó.

Nếu thiếu một trong ba lớp này, chương trình rất dễ rơi vào một trong những kiểu rất quen: hiểu nhưng không làm, làm nhưng không bền, làm theo nhưng không hiểu bản chất, hoặc có cảm hứng nhưng không có kết quả.

Đó là lý do vì sao tôi muốn anh chị thay đổi cách gọi tên thứ mình đang xây. Anh chị không đang xây một thư viện bài giảng. Anh chị đang xây một hệ thống chuyển hóa con người.

8.3. Sai lầm gốc khi thiết kế chương trình: dạy theo logic của người biết, không theo logic của người mới